Blog

16 Th1 0

Những Cái Tên Đầu Tiên Của Đội Tình Nguyện Viên – Tản Mạn Đầu Xuân

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua, Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già, …” Trong tiết trời “xuân” với những hạt mưa xuân phảng phất, khi người người còn lưu luyến dư âm của những ngày tết cổ truyền, ở một góc của con phố Đội Cấn, có những thanh niên trẻ tuổi cũng bắt đầu một năm  mới và đón chào tiết “xuân” theo cách riêng của mình. Ngày đầu xuân, cùng với tinh thần vươn lên, háo hức đón mưa xuân của bát ngát những nụ Xoài trước sân, trong căn phòng sự kiện của ngôi nhà chung Học Cờ Cùng Kiện Tướng cũng náo nức, rộn rã với tiếng chúc tụng, tiếng nói cười và những câu chuyện của tất cả anh, chị, em Học Cờ Cùng Kiện Tướng. Cũng tiệc, cũng trà, nhưng bữa tiệc đầu năm của các anh, chị, em năm  nay kết thúc khác với mọi năm; Anh, chị, em háo hức bắt tay ngay vào việc như thể “Và xuân hết nghĩa là tôi cũng chết, Không cho dài tuổi trẻ của nhân gian, …” Cái tinh thần hào hứng, háo hức, say mê, có phần “vội vã” ấy cứ lan tỏa khắp không gian, và một ngày sau đó, nó lan sang cả những người mà chúng tôi không quen, chưa biết và chưa gặp. Đó chính là khi “tin vui báo về” từ danh sách ngày càng dài của những cái tên đang chờ để “cháy” vì sự phát triển chung của thế hệ tương lai của đất nước, cháy vì dự án phổ cập cờ Vua cộng đồng. Đó chính là những người anh, người chị, người em đã đáp lại chúng tôi ngay khi chúng tôi cần thêm những cánh tay cho dự án cờ Vua cộng đồng.

STT Họ tên Giới tính Năm sinh Địa chỉ
1 Vương Thị Trang Nữ 1984 Hà Nội
2 Phạm Quỳnh Hoa Nữ 1993 Hà Nội
3 Bùi Đức Tiệp Nam 1987 Hà Nội
4 Junto Nữ 1986 Hà Nội
5 Bùi Văn Lâm Nam 1991 Bắc Ninh
6 Tang Lam Giang Nữ 1998 Hà Nội
7 Lê Anh Tuấn Nam 1979 Hà Tĩnh
8 Nguyễn Hà Phương Nam 1995 Hà Nội
9 Nguyễn Phùng Quân Nam 1990 Nhật Bản
10 La Việt Thanh nam 1987 Bắc Giang
11 Trần Huy Thắng Nam 1990 Hà Nội
12 Nguyễn Minh Quân Nam 1992 Hà Nội
13 Vũ Quốc Tuấn nam 1983 Hà Nội
14 Vũ Việt ANh Nam 1992 Hà Nội
15 Nguyễn Bích Thùy Nữ 1994 Hồ Chí Minh
16 Vũ Tiến Mạnh Nam 1989 Bắc Ninh
17 Nguyễn Quỳnh Phương Nữ 1998 Hà Nội
18 Nguyễn Hoàng Phương Ngân Nữ 1997 Hồ Chí Minh
19 Nguyễn Thị Hương Giang Nữ 1986 Hà Nội
20 Hồ Anh Phong Nam 1991 Hồ Chí Minh
21 Đàm Thanh Huyền Nữ 1993 Hà Nội
22 Ngô Thu Thủy Nữ 1993 Hồ Chí Minh
23 Tạ Hồng Ngọc Nữ 1993 Hà Nội
24 Nguyễn Thanh Hồng Nam 1993 Hà Nội
25 Lê Xuân Thắng NAM 1994 Hà Nội
26 Võ Thị Thanh Huyền Nữ 1995 Hà Nội
27 Lê Thu Phương Nữ 1994 Hà Nội
28 Trịnh Khánh Hòa Nam 1993 Hà Nội
29 Nguyễn Thị Việt Anh Nữ 1995 Hà Nội
30 Đào Hoàng Ngân Nữ 1997 Hà Nội
31 Đào Huyền Trang Nữ 1992 Hà Nội
32 Nguyễn Phương Loan Nữ 1995 Hà Nội
33 Lê Thị Tuyết Mai Nữ 1984 Hà Nội
34 Nguyễn Thị Thu Nữ 1994 Hà Nội
35 Nguyễn Thị Hà Phương Nữ 1994 Hồ Chí Minh
36 Đoàn Thị Cẩm Vân Nữ 1982 Đà Nẵng
  Một ngày tươi sáng lại đến, tôi, chúng ta lại háo hức và say sưa với những dự định, những kế hoạch, những mục tiêu của một ngày mới. Chúc anh, chị, em và các cộng sự tương lai của Học Cờ Cùng Kiện Tướng luôn giữ được ngọn lửa đam mê, luôn tìm thấy niềm vui và ý nghĩa cuộc sống trong từng việc, từng việc mình làm. Xin phép dùng lại 2 câu sau thay cho lời kết: “Một cây làm chẳng nên non, Ba cây chụm lại nên hòn núi cao” Tác giả: Minh Tâm (Hcckt)

02 Th1 0

Tôi học đánh vần 2 từ – Thất bại

Nếu như có ai hỏi tôi rằng, trong 1 góc ký ức tuổi thơ tôi có điều gì đó đặc biệt. Ngay lập tức, trí nhớ của tôi sẽ chạy về những trận đánh cờ cùng chúng bạn – một điều kỳ lạ mà đến mãi sau này tôi mới nhận ra, hóa ra bàn cờ Vua ảnh hưởng đến tôi sâu sắc đến như  vậy. Cũng phải, từ bé đến lớn, không ở nơi nào tôi chịu sự thất bại và tức giận nhiều đến như vậy mà. Có lẽ tôi là một đứa trẻ may mắn, từ khi sinh ra bố mẹ không để tôi bị thiếu thứ gì. Hơn nữa, vốn thừa hưởng bản tính nhanh nhẹn và thông minh từ ông nội – bố tôi bảo thế nên ở trường tôi luôn là người dẫn đầu ở tất cả các môn ngay từ ngày đầu bước chân vào lớp 1. Thế mà vẫn có một môn học tôi không bao giờ trở thành người giỏi nhất, đấy là môn học mà người ta vẫn mệnh danh là trò chơi trí tuệ. Lần đầu tiên tôi “nếm mùi” thất bại trên bàn cờ là ở buổi học đầu tiên. Sau khi được thầy giáo giới thiệu về một thế giới kỳ bí giả giả thật thật có tên là cờ Vua, tôi và chúng bạn trong lớp vô cùng hào hứng chỉ vì ai cũng muốn giành lấy vị trí cao nhất trên bàn cờ – đức Vua. Sau khi nắm được quy luật dịch chuyển của tất cả các quân, tôi có trận chiến đầu tiên với các bạn trong lớp để chọn ra “phụ tá cho thầy giáo” trong môn học này. 1   Trước giờ tôi vẫn luôn tự tin về sự thông minh của mình, hơn nữa đây là trò chơi trí tuệ – không có lý do gì tôi không giành được vị trí đó – và tôi cũng đã tuyên bố với cả lớp như vậy. Cũng nói thêm rằng, đến thời điểm ấy, một thằng nhóc 7 tuổi như tôi chưa bao giờ có định nghĩa về 2 từ có tên là “thất bại”. Thế mà, ngay trận chiến đầu tiên, chỉ sau 10’ toàn bộ các quân của tôi đã bị đối thủ “ăn” sạch. Khi quân tốt cuối cùng bị mất đi, nhìn đức Vua màu Đen của tôi trơ trọi trên bàn cờ, xung quanh là một rừng các quân Trắng chỉ chực cho Vua đi sai một nước là sẽ bị bắt mất. Nghĩ đến đấy, người tôi bắt đầu nóng ran như kiểu không cần phải mặc thêm chiếc áo len nào nữa giữa thời tiết 10 độ C, mặt và tai bắt đầu đỏ bừng, không phải vì xấu hổ mà là vì không tin đây là sự thật, đây sẽ là thất bại đầu đời của tôi ư. Bất ngờ, tôi vung tay xóa tan bàn cờ rồi vụt lao ra khỏi lớp, bỏ mặc tất cả những lời của thầy giáo và những ánh mặt ngạc nhiên của lũ bạn … Thế đấy, trò chơi đôi khi chỉ là trò chơi nhưng có những trò chơi đem đến cho chúng ta cơ hội được trải nghiệm những cảm xúc chưa từng xuất hiện trong chính suy nghĩ của chúng ta. Dù tích cực hay tiêu cực nhưng nó cũng sẽ là một bài học và sẽ là một kỷ niệm khó quên luôn nhắc nhở đi bên ta đến mãi sau này.

Trang 12 trên 12« Trang đầu...89101112
↑ Back To Top ↑